![]() lòng ta như bão động tơi bời má thắm môi xinh chẳng nỡ rời địa ngục niết bàn ai đã tỏ một lần kề mỏ để lên ... giời môi môi khẽ chạm, môi kề môi tâm chợt tắt, tim đập chẳng thôi ta bỗng nhận ra trong khoảng lặng niết bàn vô sở trụ trên môi sát na vô trụ trên bờ môi nước chảy thành dòng mà chẳng trôi gió thổi bụi hồng mà chẳng động niết bàn là thế, chẳng xa xôi |
